HTDNACT16c

Ngoại truyện
Thuốc

Ngày hôm sau, đội vệ sĩ từ sớm đã bận rộn từ sớm rồi. Bởi vì hôm nay là ngày Chase sẽ đi kiểm tra định kỳ ở chỗ Steward, mặc dù đó là một cuộc kiểm tra định kỳ, nhưng do sự cố khủng bố lần trước nên việc an ninh đã trở nên nghiêm ngặt hơn.

“Thật tốt vì lần này ta có nhiều người hơn.”

Trước lời nói của Mark, Seth nói thêm.

“Bọn chúng chẳng ngu ngốc đến mức dùng lại thủ đoạn tương tự đâu.”

Josh đồng quan điểm với Seth, nhưng chẳng có gì sai khi cẩn thận hơn cả. Anh lặng lẽ hành động theo chỉ thị, khi đang kiểm tra xe, xác nhận vị trí và di chuyển một cách hối hả,  thì Laura tiếp cận và nói với anh.

“Josh, tôi có thể nói chuyện với anh một chút được không?”

“Vâng, có chuyện gì vậy?”

Anh nghi hoặc nhìn xuống, Laura liền đáp.

“Đây là thuốc mà Chase đã uống lần trước, anh Josh đã đến nhận phải không? Lúc đó anh đã kiểm tra chính xác số lượng đúng chứ? Đúng một tháng nhỉ.”

Josh gật đầu.

“Vâng. Vì quyết định giảm lượng thuốc từng chút một nên lượng thuốc hẳn sẽ phải ít hơn so với trước đây… bộ thiếu thuốc sao?”

Anh hỏi một cách nghi ngờ, Laura lắc đầu và nói “Không”.

“Ngược lại cơ, vẫn còn quá nhiều thuốc.”

Josh ngạc nhiên lên được, Laura tiếp tục nói với biểu cảm nghiêm trọng.

“Có vẻ như cậu Miller đã bỏ thuốc rồi, tôi đếm đại khái thì cậu ấy chỉ uống được một nửa thôi… Được rồi, vậy ý anh là lượng thuốc là đúng có đúng không?”

“Đã đếm đủ rồi đó.”

Khi anh khẳng định thêm một lần nữa thì cô ta trả lời “rõ rồi.” Khi thấy Laura xoa xoay trán ra điều nhức nhối, Josh đề xuất.

“Nếu cậu Miller đã bỏ uống thuốc nhưng không có triệu chứng gì bất thường,  thì sao ta không bảo bác sĩ Steward bỏ hẳn thuốc luôn đi? Dù sao đi nữa ông ta cũng đã nói rằng sẽ giảm từ từ đến khi bỏ thuốc hẳn mà.”

“Cũng được… tôi sẽ cho anh xem số thuốc còn lại và chúng ta sẽ nói chuyện sau.”

Laura nói một cách qua loa, rồi cứ thế cau mày mà quay đi. Bây giờ chỉ còn lại mình Josh, anh tiếp tục quay trở lại công việc của mình, nhưng trong đầu chỉ toàn ngập hình ảnh của Chase cùng với chỗ thuốc.

 <Bỏ thuốc đột ngột không tốt vì có thể dẫn đến triệu chứng sau khi cai nghiện.>

Dù quyết định giảm số thuốc lại nhưng khi nghĩ đến cảnh báo mà Steward đã đưa ra, tâm trạng anh trở nên phức tạp hơn.

‘Mình đã nói rõ ràng là đừng bỏ thuốc mà.’

Josh tức giận nhớ lại việc thậm chí khi ở cùng anh, thì Chase vẫn thường bỏ thuốc. Phải có người lo cho từng li từng tí, kể cả việc uống thuốc chứ. Ngược lại, nếu không có ai nhắc thì chẳng uống.

‘Hi vọng là không có chuyện gì nghiêm trọng.’

Josh tự an ủi bản thân với tâm trạng vô cùng tồi tệ, mà cho đến giờ thì cậu ấy có biết là bản thân đã bỏ thuốc không vậy? Thể chất của những Alpha trội không dễ bị nghiện thuốc…

Cho đến lúc này, anh vẫn không hài lòng với việc cậu ấy nhận điều trị từ Steward chút nào, nhưng sau khi biết về việc uống thuốc, anh lại trở nên bồn chồn, lo âu. Steward sẽ đưa ra kết luận như thế nào? Sẽ cho cậu ấy ngừng uống thuốc, hay ngược lại.

“Josh, xuất phát thôi.”

Anh vội vã đi về phía xe ô tô theo tiếng gọi của Mark, Chase dù đã lên xe trước đó nhưng mùi hương ngọt ngào vẫn còn thoang thoảng trong không khí.

Cảm thấy có phần hơi phấn khích, Josh bước lên xe, và sau một lúc thì họ bắt đầu xuất phát tới bệnh viện, để lại một vài vệ sĩ ở lại trông nhà.

* * *

Bệnh viện không khác nhiều lắm so với lần cuối cùng họ đến. Sau khi kiểm tra sơ bộ, Chase đi vào phòng khám với Laura, Josh cùng các vệ sĩ khác chờ họ ở hành lang. Anh nhìn lướt qua hành lang của bệnh viện ở nơi đang đứng, nơi đây vẫn ảm đạm như thế. Trong sự tĩnh lặng không nghe thấy một tiếng thở nào, có cảm giác chỉ vài giờ thôi là phải ra khỏi đây ngay được, nhưng các nhân viên ở đây lại có thể chịu đựng được như thế.

Nghĩ lại thì.

Josh nhớ lại lần cuối cùng anh đến, và ngay lập tức nhớ đến một khuôn mặt bất thường. Từ sau hôm đó, anh đã không thấy mặt mũi Grayson đâu. Thời điểm đó, khi nghe chuyện về Chase và suy nghĩ việc sẽ đánh Grayson một trận, anh đột nhiên trở nên tò mò.

‘Chắc anh ta không có âm mưu gì chứ?’

Im lặng là một điều tốt, nhưng anh tự hỏi liệu anh ta có đang định giở trò gì không. Josh nhớ về lời hứa của mình với Chase rằng sẽ bắt cóc anh ta và mang đến, thế là anh nghiêm túc suy nghĩ,

‘Hay là mời anh ta đến đám cưới rồi giam lại nhỉ?’

Sính lễ như thế có vẻ không tệ, chỉ là sẽ tốn một chút thời gian. Trên hết, họ thậm chí vẫn chưa quyết định tổ chức hôn lễ như thế nào, bao giờ và thông báo những gì đến mọi người xung quanh.

‘Mình phải nói sao với Pete đây?’

Khi anh nghĩ đến đó, cửa phòng khám chợt mở ra và Laura xuất hiện. Mọi người đều cho rằng Chase

cũng sẽ bước ra ngay sau đó, nhưng chỉ có mình Laura là người xuất hiện.

“Josh.”

Sau khi nhìn qua dàn vệ sĩ một lượt, ánh mắt cô dừng lại ở Josh.

“Anh có thể vào trong một chút không? Steward bảo có điều muốn hỏi.”

Trước ánh mắt nghi hoặc của các vệ sĩ, Josh giải thích một cách qua loa.

“Lần trước tôi là người đi lấy thuốc ấy mà.”

Lập tức, Mark và những người còn lại tỏ vẻ hiểu ra và không ai nói gì thêm nữa. Josh nhanh chóng tiến vào phòng khám.

Cạch.

Ngay khi nghe thấy tiếng đóng cửa phía sau lưng, đột nhiên anh cảm nhận không gian trở nên cách biệt. Cảm giác ảm đạm vẫn như thế, nhưng không hiểu sao sao trong phòng khám anh lại cảm thấy có chút gì đó an tâm hơn. Dù là trong không gian có cái tên Steward đáng nghi đó.

Đáp án ngay lập tức xuất hiện. Chase đang ngồi trên ghế và mỉm cười với anh, còn Josh cố tình chào hỏi một cách xã giao, không để biểu lộ cảm xúc. Trái lại, Steward lại đứng dậy chào đón anh với biểu cảm vui mừng rõ rệt.

“Hoan nghênh, anh Bailey. Lâu rồi mới gặp.”

Steward mở lời và đưa tay ra trước, đề nghị bắt tay, rồi tiếp tục hỏi.

“Cậu khỏe không? Tôi sau đó rất tò mò cậu đã sống như thế nào sau lần đó đấy.”

“Cũng vẫn mỗi ngày như thế thôi.”

Ngay khi anh kết thúc câu trả lời, Steward liền khựng lại. Chỉ vài giây do dự nhưng Josh có thể biết được suy nghĩ trong đầu ông ta rồi, rõ ràng ông ta đang muốn hỏi về Grayson. “Ừm”, ông ta vuốt cằm một cách nghiêm túc và nói về điều mà anh đã suy nghĩ sẵn trong lòng.

“Trước đây đã có một vụ cãi cọ trong phòng khám của tôi, vậy nên tôi muốn biết mọi chuyện sau đó đã như thế nào.”

“Sao ông không hỏi trực tiếp người đó?”

Josh lảng tránh câu trả lời. Anh cũng chẳng có gì để nói về chuyện đó, nếu ông ta tò mò như thế thì có thể nghe chuyện từ Grayson. Steward sau đó bỗng nở nụ cười cay đắng.

“Được vậy thì tốt nhưng tôi đã không thể liên lạc được với anh ta từ sau hôm đó rồi. Chẳng còn cách nào khác, có lẽ tôi phải đợi đến ngày khám bệnh tiếp theo thôi. Vậy thì, chúng ta quay trở lại vấn đề của Chase nhé?”

Nghĩ rằng câu hỏi của mình không còn phù hợp nữa, Steward lập tức thay đổi chủ đề, Josh im lặng kiên nhẫn chờ ông ta sẽ nói những gì. Anh liếc nhìn Chase, nét mặt của cậu ấy không biểu lộ sự không thoải mái gì. Khi anh dời ánh mắt về lại , Steward liền nói.

“Cậu ta đã lâu rồi chưa uống thuốc, 3 ngày trở lại đây không hề động vào nó.”

Josh theo phản xạ nhìn lại Chase, cậu ấy thẳng thắn trả lời.

“Đó là sự thật.”

“Chas…… cậu Miller.”

Anh vội vàng sửa lại lời nói của mình, Chase ngừng lại trong chốc lát và ngay lập tức hướng về phía Steward nói.

“Hiện tại tôi đã không còn bị rối loạn giấc ngủ và dù không dùng thuốc cũng hoàn toàn thấy thoải mái, nên bây giờ tôi có thể ngưng uống được rồi đúng không? Dù sao thì cũng có phương án giảm dần số thuốc đến khi hết hẳn mà? Nhìn xem, tôi bây giờ bình thường rồi đấy.”

Cậu ấy nhìn thẳng vào Steward tuyên bố.

“Bây giờ tôi không cần ông kê đơn thuốc nữa.”

“…”

Josh lặng lẽ nhìn thẳng vào Chase. Khi nghe những lời đó, anh nhận ra sự thật rằng Chase đã cố tình không uống thuốc. Steward cũng vậy, nhưng không nhất thiết phải chỉ ra điều đó, điều quan trọng là sau đó phải làm như thế nào.

Ở một mức độ nào đó lời nói của cậu ấy cũng không hẳn sai, Josh nghĩ. Dù cho không phải lên kế hoạch sẵn nhưng nếu Chase bỏ thuốc mà vẫn không sao như thế này, liệu bây giờ có thể ngừng uống được không nhỉ? Vì sẽ chẳng có ai nhận ra việc cậu ấy ngừng uống thuốc cả.

Cậu ấy đã phải uống quá nhiều thuốc rồi.

Josh nhìn xuống Chase, không nhận ra biểu cảm trên khuôn mặt bản thân đã thả lỏng ra. Steward dõi theo một cách chăm chú hành động đó và nói.

“Không được.”

Trước lời nói dứt khoát của Steward, Chase và Josh trong phút chốc trở nên đông cứng. Josh rời mắt khỏi Chase và ngước nhìn Steward, vẻ mặt tươi tắn thường ngày của ông ta đã biến mất, thay vào đó, ông ta tiếp tục nói chuyện với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có trước đây.

“Không phải tôi đã nói rồi sao? Việc bỏ dùng thuốc ngay lập tức rất nguy hiểm. Nó có thể sinh ra triệu chứng hậu cai nghiện, nếu có sai sót gì, nếu gặp bất trắc gì thì cậu có thể sốc mà chết đấy.

“…Ông là đang dọa cậu ấy phải không?”

Josh hỏi thay cho Chase đang lặng im, còn cậu chỉ nhìn trân trân về phía Steward thôi. Josh đặt tay lên vai cậu ấy như để an ủi rằng đừng lo lắng quá, Chase sau đó đưa tay lên nắm lấy tay anh. Lực nắm chặt đến nỗi khiến các ngón tay của anh tê dại, nhưng Josh vẫn cố biểu lộ vẻ mặt trơ trở. Đó là lẽ tự nhiên, bởi sự nghi ngờ về Steward trong anh chưa bao giờ có điểm dừng, nên việc giữ cảnh giác đến mức này là điều đương nhiên. Steward tiếp tục nói mà không có bất kì phản ứng gì đặc biệt cho thấy ông ta có biết được cảm xúc của Josh hay không.

“Thực ra tôi cũng chưa thể chắc chắn, điều gì, vệc có nguy cơ như thế cũng chỉ là dự đoán mà thôi. Tuy nhiên, tác dụng phụ của thuốc đã được chỉ ra thông qua thực nghiệm và thật sự không biết hậu quả sẽ như thế nào khi tất cả các tác dụng phụ của thuốc đồng thời phát tác.”

Ông ta nghiêm túc nói đến đó rồi đột nhiên mỉm cười.

“Dĩ nhiên, nếu cậu muốn tự xác nhận bằng chính cơ thể mình, tôi sẽ không ngăn cản.”

Josh khó khăn nuốt chửng tiếng rên rỉ đang sôi sục từ sâu trong cổ họng. Thật là một kẻ hèn hạ khi nắm lấy điểm yếu của đối phương và giả vờ cho họ quyền lựa chọn.

Sau một khoảng thời gian im lặng, Chase lần đầu tiên lên tiếng.

“Vậy sau này, tôi phải làm như thế nào? Ý ông là tôi phải tiếp tục uống thuốc à?”

Trước giọng nói trầm lặng kia, ánh mắt của Josh và Steward đồng thời hướng về phía cậu ấy. Chase không biểu lộ cảm xúc gì trên khuôn mặt nên thật khó biết được cậu đang nghĩ gì. Steward nhìn chằm chằm vào Chase và đáp.

“Đúng vậy. Cậu phải từ từ giảm số thuốc như kế hoạch ban đầu và xem xét tình trạng cơ thể, nếu tác dụng phụ xảy ra giữa chừng thì chúng ta lại phải chuẩn bị các biện pháp đối phó. Cũng cần phải tùy cơ ứng biến cơ, bây giờ cậu có thể ổn, nhưng tôi không thể đảm bảo điều đó sẽ tiếp diễn mãi trong tương lai.”

“Nhưng Miller đã ngừng dùng thuốc rồi mà.”

Dù Josh có phản biện như thế, biểu cảm trên gương mặt của Steward vẫn không thay đổi.

“Cho đến hiện tại việc không biểu lộ ra ngoài chỉ là may mắn thôi.”

Đúng lúc đó anh nghe thấy tiếng gõ cửa, một nhân viên bước vào và đưa sấp tài liệu cho Steward, ông ta Steward chào hỏi đơn giản rồi nhìn xuống tập tài liệu. Trong khoảng thời gian không quá dài giữa lúc nhân viên rời đi và ông ta bắt đầu nói chuyện lại, trong lòng Josh chợt hiện lên tràn ngập vô số suy nghĩ cùng cảm xúc.

Sau khi xem xét kết quả kiểm tra trong một lúc lâu, Steward cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Nụ cười lại hiện lên trên khuôn mặt ông ta nhưng Josh cảm thấy thật giả tạo.

“Kết quả không tệ.”

Steward nói với gương mặt tươi cười, Josh cảm thấy gương mặt đó như một cái mặt nạ giả tạo và chờ đợi lời nói tiếp theo của ông ta. Steward tiếp tục nói, ánh mắt vẫn dán chặt vào Chase.

“Có thể nói là tốt hơn tôi nghĩ, thực ra là còn tốt hơn so với lần trước nữa. Nào, bây giờ cậu hãy lựa chọn đi. Giảm thuốc dần đến khi ngừng hẳn hay cứ ngừng rồi xem tình trạng thế nào, tất nhiên, theo những gì tôi đã nói cho đến giờ, tôi khuyến khích lựa chọn đầu tiên, nhưng tôi không ép buộc. Vì sự lựa chọn của bệnh nhân là ưu tiên hàng đầu.”

“Tôi không phải là bệnh nhân.”

Chase chỉ ra, Steward mỉm cười và hỏi.

“Vậy tôi nên gọi cậu là khách hàng nhỉ?”

Lời nói ấy không hẳn là sai, nhưng biểu hiện của ông ta cũng chẳng đúng đắn tí nào. Trong lúc im ắng, Josh lên tiếng.

“Có vẻ ông muốn nói rằng cậu ấy nên tiếp tục uống thuốc và xem xét tình hình nhỉ.”

“Vì từ trước đến nay chưa từng có Alpha trội nào uống nhiều thuốc cùng một lúc và lâu dài như vậy.”

Ông ta cười tươi, khóe miệng dần cong cao hơn. Lần này trông ông ta có vẻ chân thành nhưng Josh vẫn cảm thấy sợ hãi.

“Thật ra tôi thực sự tò mò không biết cơ thể Chase sẽ thay đổi như thế nào sau khi bỏ thuốc ngay lập tức. Nhưng mà với tư cách là một bác sĩ, tôi không nên nói như vậy ha.”

“…”

Steward im lặng như thể đang suy nghĩ nên làm gì, nhưng điều duy nhất tiếp theo sau đó chỉ là sự yên lặng.

*

Cách.

Laura quay đầu lại vì cảm nhận có người, và phải ngạc nhiên khi nhìn thấy người đã đi ra và đóng cửa lại.

“Ông Steward, cậu Miller thế nào rồi? Việc khám bệnh suôn sẻ chứ?”

“Vâng, Laura. Cậu ấy đã quyết định tiếp tục uống thuốc.”

Trước câu trả lời của Steward, Laura nghiêng đầu nhìn vào cánh cửa mà ông ta đã đóng lại.

“Cậu Miller thì sao? Còn gì cần khám nghiệm nữa không?”

Steward trả lời một cách trơn tru như thường lệ trước dáng vẻ nghi ngờ của Laura.

“Anh chàng vệ sĩ và cậu ấy có việc cần nói chuyện nên tôi để không gian riêng cho hai người họ rồi.”

“À… vậy sao?”

Laura nhanh chóng rời mắt khỏi cánh cửa và gật đầu, Steward tiếp tục nói một cách tự nhiên.

“Chú ý trong thời gian tới không để cậu ấy bỏ thuốc, phải uống thuốc theo hướng giảm dần từ từ. Vì khoảng thời gian bỏ thuốc không ngắn nên tác dụng phụ có thể xuất hiện dù muộn đi chăng nữa, nếu tình trạng của cậu ấy trở nên không tốt hoặc có vấn đề gì, hãy liên lạc với tôi ngay lập tức.”

Laura gật đầu với vẻ mặt căng thẳng trước những yêu cầu của ông ta. Steward tiếp tục đưa ra những lời nói mang tính khách sáo, thêm vào những lưu ý và nhẹ nhàng hỏi.

“Mà này, anh chàng vệ sĩ đó là sao vậy? Tôi nghe nói anh ta là làm tạm thời thôi, nhưng bây giờ thì vẫn còn làm việc, có vẻ như Chase khá là tin tưởng anh ta nhỉ?”

“À, vâng.”

Laura trả lời mà không suy nghĩ nhiều.

“Bởi vì đợt bị khủng bố vào lần trước, thêm vào đó vẫn còn một vài vệ sĩ chưa quay trở lại…nên là tôi đã ký một hợp đồng mới, cho gia hạn thêm cho đến khi quay xong.”

“Cả đội sao?”

“Vâng.”

Laura nhẹ gật đầu, Steward chớp mắt tò mò.

“Tiêu bao nhiêu là tiền chỉ vì một điều như vậy, quả nhiên Miller thật hào phóng nha.”

“Hả? Ý ông là sao?”

Trước vẻ nghi hoặc của Laura, Steward cười tươi.

“Tôi tự nói với mình thôi.”

*

*

Bên trong phòng khám vẫn chỉ có sự im lặng. Ngay cả sau khi chỉ còn lại hai người họ, Chase vẫn không lên tiếng. Josh cũng vậy, chính anh đã yêu cầu Steward rời đi, nhưng hiện tại thật không dễ dàng để mở lời trước. Nhưng nếu không phải bây giờ thì sẽ rất khó có lại cơ hội một lần nữa, sau đó, Josh thở dài, hạ quyết tâm và nói.

“Chase.”

“Xin lỗi.”

Đột nhiên Chase nói lời xin lỗi. Josh định đặt tay lên vai cậu ấy nhưng phải dừng lại, cậu tiếp tục nhìn xuống bàn tay đang đặt lên đầu gối của mình và nói.

“Em đã quá gấp gáp, thiếu kiên nhẫn, sau này em sẽ không bỏ thuốc nữa.”

“…được rồi.”

Josh muốn ở lại nhằm thuyết phục cậu ấy nhưng chẳng còn gì để nói, anh bối rối đưa tay ra sau gáy xoa xoa và nói.

“Ráng khoảng ba tháng nữa và mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.”

Chase im lặng một hồi rồi nhẹ nhàng gật đầu, Josh nhìn xuống cậu ấy và hỏi.

“Em muốn nhanh chóng cai thuốc sao?”

“…”

“Tại sao?”

Trước câu hỏi đó, Chase vẫn không thể đưa ra câu trả lời. ‘Chỉ là ý thích thôi sao?’ Josh nghĩ. Vụ việc lần này tuy không có vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng cậu ấy đã tự ý vượt ra khỏi nhóm vệ sĩ nên anh phải nói rõ lần nữa thôi.

“Chỉ là…”

Sau một lúc lâu, cậu ấy bắt đầu lẩm bẩm.

“Em đã nghĩ là mình không muốn chết như thế này.”

“…Vậy nên em mới nói là điều chỉnh từ từ rồi ngưng hẳn đúng không?”

Josh nghi hoặc mà hỏi nhưng Chase không nói gì, anh kiên nhẫn đợi câu trả lời của cậu ấy. Tuy nhiên, Chase vốn không động đậy trong một lúc, đột nhiên đứng dậy và bình thản nhìn về phía anh.

“Tầm này chắc thuốc đã được chuẩn bị sẵn rồi nhỉ? Đi thôi.”

Josh khựng lại trong giây lát, cậu ấy đưa ra lời hứa.

“Từ nay em sẽ không tự tiện ngưng dùng thuốc theo ý mình nữa.”

Chase thậm chí còn hôn nhẹ anh rồi mỉm cười nhằm trấn an anh nữa. Nhìn Chase bước đi những bước đầu tiên, Josh không thể nói thêm điều gì và cứ thế bước theo sau cậu ấy. Đột nhiên những lời nói của Dane mà anh đã quên lãng dần hiện ra trong đầu.

<Con người luôn là hiện hữu cho việc lừa dối người khác, Josh ạ.>

Josh khẽ cau mày khi nhìn vào sao lưng Chase. ‘Đừng nói là Chase…?’

‘Rốt cuộc là, tại sao, vì điều gì?’

Anh nghĩ ngợi. Trừ khi Chase tự nói ra, chẳng có cách nào có thể biết được. Cuối cùng, sau vài ngày trôi qua một cách tò mò nhưng không thể hỏi được, điều đó cũng dần bị Josh lãng quên vì phải vùi đầu vào cuộc sống bận rộn thường ngày.

CHƯƠNG TRƯỚCMỤC LỤCCHƯƠNG SAU

One thought on “HTDNACT16c

Leave a Reply

Your email address will not be published.

error: Content is protected !!