Hôn tôi đi nếu anh có thể: Chương 11b

Nguyên do

‘Tại sao?’

Đó là điều đầu tiên Chase nghĩ đến. ‘Tại sao Grayson lại ở đây chứ? Tại sao? Sao lại như thế này?’

Grayson mở miệng nói như thể để trả lời cho câu hỏi lặng yên kia.

“Rất may là anh đã gặp Mark ngoài kia đó nha, nếu không thì có thể anh đã phải đợi ngoài kia rồi đấy. Thật là may mắn ha?”

“Grayson”, Chase chật vật lặp lại tên anh ta một cách khó khăn. Grayson nghiêng đầu như để hỏi ‘hả?’

“Tại sao, sao anh lại đột nhiên đến đây, vì mục đích gì?”

Chase bây giờ chỉ có thể run rẩy và lắp bắp, khiến cậu ta phát điên lên được vì thật là ghét bản thân như thế, nhưng cứ bất kể lúc nào đứng trước mặt Grayson, Chase không thể làm được gì ngoài việc phản ứng như vậy.

Mặc dù rất ghét, rất sợ hãi người đàn ông đó, nhưng Chase lại không thể chống lại con người đang đứng trước mắt mình.

Đối với Chase, Grayson chính là sự tồn tại như vậy. Mặc dù anh ta chỉ đang đứng đó có một mình, nhưng với Chase thì bất kể lúc nào cũng tưởng tượng rằng có một sợi dây cột trên tay anh ta, và dưới chân anh ta sẽ là một con chó.

Chase cảm thấy chóng mặt và khó thở làm saa, vội đưa hai tay lên mặt và nhắm mắt lại. Grayson thấy Chase như vậy nhưng vẫn nói một cách nhàn nhã như thường lệ.

“Nghe nói xảy ra tai nạn, nhưng có vẻ khuôn mặt em vẫn còn lành lặn hơn anh nghĩ nhỉ?”

Chase trừng anh ta qua các kẽ ngón tay.

“Thế nên anh thấy tiếc lắm nhỉ”?

“Làm gì có chuyện đó chứ, em cứ toàn hiểu sai sự chân thành của anh.”

Grayson vừa nói vừa lắc đầu thở dài bi thảm dù là đang diễn sâu, anh ta cũng không quên đặt tay lên ngực tựa như Hamlet trong vở bi hài kịch của Shakespeare mà thốt ra một câu cảm thán “ôi!”. Đương nhiên, những nhiêu đó cũng đủ làm cho Chase kinh hãi rùng mình, cậu ta dần dần hạ đôi tay đang ôm mặt xuống, nhìn thẳng đối diện với Grayson.

Nhìn khuôn mặt đang méo xệch đi của Chase, Grayson vẫn thản nhiên nói.

“Anh đã lo lắng không biết là em có đang quay phim có tốt không nên đã đến đây, nhưng mà có vẻ làm tốt hơn anh nghĩ nhiều há.”

Mặt Chase thoáng lộ một nụ cười mỉa mai, Grayson cũng không mấy bận tâm và lướt qua Chase kèm theo một nụ cười cũng không mấy thiện chí trên mặt.

“Anh không ngờ em lại đóng vai Doctor Flame đấy.”

“Tại sao?”

Grason bật cười ngay khi nghe được lời chất vấn ngay tức thì. Nhìn khuôn mặt dần cứng đờ của Chase, anh ta cười vô cùng khoái trá mà trả lời rằng:

“Em chẳng phải là Chase Miller à, không phải là Doctor Flame còn gì.”

Câu trả lời như thế là quá đủ rồi, Chase bị anh ta chặn họng đến mức không nói nên lời mất cả một lúc. Anh tự hỏi có ai lại tới tận đây chỉ để nói những lời đó, nhưng Grayson lại là một con người mà sẵn sàng làm thế. Quá tức giận, Chase nghiến răng:

“…Cút đi”.

Vô cùng tức tối hết mức chịu đựng để có thể kiềm chế được, Chase đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Cậu ta nhặt chiếc quần Jean mà Josh mặc lúc nãy lên, cứ thế mình trần đi qua Grayson và rời khỏi phòng ngủ. Nhưng nếu anh ta chịu thôi dễ dàng như vậy thì Grason đã không cất công tới đây ngay từ đầu rồi, anh ta rảo bước đuổi theo Chase không hề do dự.

“Đừng có theo tôi, cút xéo khỏi đây ngay!”

“Đã lâu không gặp mà sao em lại nói thế được chứ, lại đây để anh còn hôn chào em chứ, em trai à.”

“Tên khốn điên khùng, đi chết đi. Anh không thấy bây giờ mình rất nực cười hả?”

Grayson vừa nghiến răng vừa mở to đôi mắt trước lời chửi rủa của Chase.

 “Sao em lại nói những lời như vậy chứ, anh đã yêu thương em biết là bao nhiêu. Cũng đúng, em đã luôn hiểu nhầm anh còn gì”.

“Đó không phải là hiểu lầm mà là sự thật. Nếu như anh thương tôi thì đã không làm những việc như thế!”

Trước những lời đáp trả thách thức của Chase, Grayson tỏ ra không hề hài lòng.

“Vì thương em nên anh đã giúp đỡ em còn gì”.

Chase khịt mũi một cái, rồi thốt ra những lời sắc bén.

“Giúp đỡ? Bằng việc khi kỳ phát tình đến thì khiến thôi làm tình với một con chó?”

Grayson chân thành thắc mắc và hỏi lại.

“Làm tình với chó thì là xấu à”?

Chase câm nín mà dừng đi tiếp, trong đầu anh vốn đang trống rỗng giờ đây nóng lên hừng hực vì tức điên.

“Vậy, anh là thích kiểu gặp ai cũng đút vào à?”

Liếc nhìn một cách mỉa mai, Grayson im lặng đăm chiêu nhìn xuống cậu ta. Một khoảng lặng lạ kì trôi qua, khi tâm trạng cậu ta đang trở nên căng thẳng thì Grayson chợt chuyển động, bước đến ngay trước mặt Chase rồi cúi đầu xuống trước mặt cậu ta. Ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Chase, mở miệng thì thầm như thể đang nói một sự thật cần được che giấu một cách trìu mến.

“Chase à, lỗ nào cũng giống nhau cả thôi.”

“…hừ”.

Một tiếng thở dài chán nản vang lên, Chase ngán ngẩm nhìn Grayson. Có nói gì cũng vô nghĩa, cậu đã bao giờ hiểu nổi hắn chưa? Chase bất lực chấp nhận điều đó.

Không muốn tốn thì giờ đôi co cũng như chẳng còn hơi sức cho điều đó nữa, Chase gắng gượng chút sức lực cuối cùng chỉ để có thể đúng tại đó. Grayson nói với Chase đang chẳng buồn mở miệng.

“Nếu em không thỏa mãn với việc đó, ngay từ đầu anh đã nói rằng em có thể đi xả chất dẫn dụ mà?”

“Tôi…”

Chase định phản bác lại, thì lời nói của Steward vang lên trong đầu cậu.

“Thật không còn cách nào khác để bảo vệ đứa con trai út yêu quý nhỉ.”

Chase cắn môi, rồi hỏi.

“Nếu như kỳ phát tỉnh xảy đến mà không có đối tượng, thì anh cứ thế mà cho cưỡng hiếp Bliss sao…?”

Grayson đáp trả không do dự như đúng rồi.

“Nếu chu kì bộc phát thì ta không còn lựa chọn nào khác rồi, o với việc làm với chó thì tốt hơn mà đúng không?”

Ngay tức khắc máu như rút hết khỏi mặt, Chase kích động nói.

“Nó là đứa em trai mà…”

Nhưng Grayson không có sự dao động nào đặc biệt.

“Giúp đỡ lẫn nhau là việc tốt mà, sao em cứ hoảng lên vậy nhỉ?”

Grayson nhàn nhã hút thuốc lá rồi thở phà ra nhìn Chase như đang hoàn toàn mất hồn, với một cười nhẹ hiện lên trên khuôn mặt.

“Hay em lại muốn làm với chó nữa à?”

Ngay lập tức Chase thở một hơi thật gắt, Grayson thản nhiên nhìn hình ảnh đó qua đôi mắt tinh xảo. Đôi môi cậu ta run rẩy mở ra, khép lại rồi lại mở. Sau vài lần như vậy, lời nói mới có thể thốt ra được một khó khăn.

“Tôi không hề.”

Cậu ta nói với giọng run rẩy tràn ngập nỗi sợ hãi, Grayson cười khẩy một cái.

“Làm sao biết được? Em không nhớ gì cả mà.”

Đó là sự thật, Grayson chắn chắn rằng đã đào sâu nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất ẩn giấu bên trong Chase. Grayson nghiêng đầu chậm rãi nhìn vào mặt cậu ta và cười lớn.

“Nếu không phải là chó thì có thể là làm với mèo không?”

Trước mắt Chase mờ đi, cảm giác buồn nôn dâng lên tận họng. Ký ức ngày hôm đó như sống lại trước mắt cậu, rèm cửa đung đưa, hơi thở hổn hển, và thoang thoảng mùi của một con chó..

Ha haa.

Grayson mỉm cười cay đắng khi thấy nhịp thở của Chase trở nên dồn dập.

“Chase, anh thực sự không thể hiểu nổi em đó. Rốt cuộc là em bận tâm điều gì? Nathaniel và anh, tất cả mọi người đều đang cố gắng giúp đỡ em như thế này mà.”

“…Ự.”

Chase hít thở sâu rồi thở ra, mở miệng nói với giọng khàn khàn.

“Để cho tôi yên”.

“Chase.”

Grayson đưa tới tới thì bị Chase hất mạnh ra.

“Tôi đã nói là biến đi mà, đừng đụng vào tôi! Lẽ ra tôi phải giết một kẻ như anh mới đúng, lúc đó đáng lẽ tôi phải bắn anh chứ không phải Alex!”

“Chase.”

“Anh đang làm gì vậy?”

Grayson quay đầu lại theo âm thanh từ đằng sau mình, Chase ngạc nhiên mở to mắt. Ngay khi xác nhận khuôn mặt của người đàn ông đứng cách đó vài bước, khuôn mặt của Chase trở nên cứng đờ và nghẹn ngào thở ra.

Hà.

Khi cậu ta đang run rẩy thở ra một cách khó khăn, Josh bước tới một cách chậm rãi và ngăn cách giữa hai người. Grayson có vẻ hơi ngạc nhiên trước ánh mắt nhìn thẳng vào anh ta nhưng ngay sau đó đã thay đổi thành biểu cảm thú vị.

Giữa họ có một sự im lặng lạnh lẽo, và Josh là người mở miệng trước.

“Thật khó xử vì anh bước vào đây nhưng anh không thể muốn thì cứ thế mà vào chứ, dù là gia đình đi nữa thì cũng phải xin phép trước.”

“Tôi đã được Mark cho phép rồi.”

Anh ta gắt lên tiếp tục nói.

“Mark đã mở cửa cho tôi đó.”

“Điều đó là không thể. Tôi vừa gặp Mark đây, và tôi chưa hề nghe nói về chuyện này và ngay cả khi tôi trò chuyện với Mark, không đời nào anh ấy lại không báo cáo với cậu Miller cả. Cậu Miller hoàn toàn không biết có nghĩa là anh đã tự ý vào đây.”

Grayson chớp mắt trước giọng điệu đanh thép ấy và ngay lập tức nở nụ cười, bất ngờ thay là anh ta hết lời khen ngợi Josh.

“Thông minh quá đi.”

“Cảm ơn.”

Josh nói một cách mỉa mai. Grayson vuốt cằm và nhìn xuống anh trong một lúc, anh ta vẫn là một gã có ánh nhìn thật gây khó chịu. Josh muốn người đàn ông này rời khỏi đây ngay lập tức nhưng anh ta lại vẫn dậm chân tại chỗ.

“Anh làm gì vậy hả?”

Chase bắt lấy cánh tay đang dang ra đột ngột của Grayson, nét mặt cậu vẫn còn tái nhợt, trừng mắt hung dữ nhìn anh ta, trầm giọng khó chịu hỏi. Josh chớp mắt nhìn bàn tay đang dừng trước mặt mình, hết quay sang nhìn Chase lại nhìn anh ta. Grayson vẫn tiếp tục không ngừng nhìn chằm chằm vào Josh và không chuyển động.

“Nhìn thế nào cũng không giống, cậu có đúng là Beta không vậy?”

“Đúng”.

Trước lời đáp lạnh lùng gay gắt của Chase, Grayson hướng mắt nhìn sang cậu ta.

“Điều gì khiến em chắc chắn như vậy?”

Chase nói với vẻ mặt vẫn cứng đờ với cái tên đang tỏ ra hứng thú kia.

“Nếu ngửi thử mùi hương là sẽ nhận ra thôi, anh ta hoàn toàn không có mùi gì cả, và cũng không phản ứng gì với chất dẫn dụ của tôi.”

“Ồ…”

Grayson chậm rãi thốt lên tiếng cảm thán. Chase và Josh đồng thời nghĩ rằng anh ta đang cho rằng “Tiếc thật đó”, nhưng đó là trước khi anh ta nở một nụ cười kì dị.

“Em đã thử ngửi và dùng cả chất dẫn dụ à? Tại sao?”

“Đi đi”.

“Em đang tò mò về cái gì nhỉ?”

“Cút ngay!”

“Anh Miller.”

Josh nhanh chóng ngắt lời, ánh mắt của Chase và Grayson cùng lúc nhìn về anh. Anh mở miệng nói một cách lạnh lùng, nhưng khi thấy cả hai có cùng họ thì không còn cách nào khác là bỏ qua tên gọi.

“Em trai anh vừa mới thức dậy nên cơ thể vẫn còn mệt mỏi, hôm nay xin anh hãy trở về và quay lại vào hôm khác đi nhé.”

Josh nói thêm với Grayson đang nhìn xuống anh với đôi mắt híp lại.

“Làm ơn hãy hẹn trước.”

Josh đã nghĩ rằng “nếu người đàn ông này không chịu rút lui một cách nhẹ nhàng thì phải làm sao?” Lúc đó tất nhiên anh định đuổi anh ta đi bằng vũ lực thôi. Đó là vì công việc nên anh đã có thêm một lý do hợp lý để làm vậy, nhưng thực tế nếu để bảo vệ Chase thì anh sẽ làm bất cứ điều gì có thể.

Trong một khoảng, Grayson không có động thái gì cả, Josh nhíu mày lặng lẽ nhìn anh ta.

‘Biểu cảm đó là sao chứ?’

Josh hầu như không thể đọc được gì từ nét mặt đó. Đây là lần đầu tiên anh thấy một người có biểu cảm như vậy, dù là bối rối, hoang mang, tức giận hay thất vọng. Josh hoàn toàn không thể đoán được người đàn ông đó đang nghĩ gì.

“Cái gì?”

Khi Grayson mở miệng nói, Josh đã rất cảnh giác mà nhìn chằm chằm vào anh ta. Trong trường hợp khẩn cấp, anh chuẩn bị sẽ tấn công ngay lập tức, nhưng không ngờ anh ta chỉ cười rộ lên và nhìn Chase.

“Không còn cách nào nhỉ, thế tôi phải đi thôi.”

Josh không thể tin được Grayson lại dễ dàng rút lui như vậy. ‘Thật sự nghiêm túc ư?’ Đối với vẻ mặt đang nghi ngờ của Josh, Grayson vẫn tiếp tục mỉm cười và nói.

“Thay vào đó, cậu có thể tiễn tôi ra bên ngoài một chút không? Có vẻ như em trai tôi không thể rồi và trở về một mình thực sự rất cô đơn đó”.

Anh ta mỗi khi mở miệng đều nói những lời không hợp với tính cách thật chút nào, Josh không nói gì chỉ gật đầu nhẹ một cái.

“Vậy Chase nè, hãy làm việc chăm chỉ nhé.”

“Im đi”.

Bất chấp lời chửi rủa của Chase, Grayson lắc đầu thở dài và quay người bước đi. Josh đã rất căng thẳng trong khoảnh khắc đó rằng Chase sẽ xách ghế phang đầu anh ta từ đằng sau nhưng may mắn thay Chase chỉ khó chịu rồi chửi chửi mà thôi. Josh vội vàng đuổi theo Grayson để tiễn anh ta về trước khi mọi việc trở nên tồi tệ hơn.

“À”.

Khi gần đến lối vào, đột nhiên Grayson dừng lại kêu lên. ‘Gì nữa đây?’ Josh cau mày bực bội. Grayson liếc nhìn lại phía sau, rồi hướng mắt về phía Chase và mỉm cười.

“Nếu em muốn anh ta thì có thể cho biến đổi thành Omega mà, Chase.”

“Đúng không nè?” Grayson nói thêm, rồi nhìn Josh rồi mỉm cười. ‘Trước mặt đương sự mà anh ta nói nhảm cái gì vậy chứ.’ Josh không phải là người duy nhất hoang mang. Lần này Chase đã cố gắng túm cổ áo anh ta, nhưng Grayson đã nhanh chóng chạy trốn khỏi nơi vừa đứng.

“Hẹn gặp lại, Dr. Flame.”

Anh ta không quên châm chọc thêm vài câu trước khi bỏ chạy.

“Anh Miller, lối này.”

Josh phải vội vàng kéo Grayson đi trước khi Chase điên lên và giết người mất.

*

*

“Phù.”

Phải sau khi rời khỏi buồng nghỉ và đứng ngoài không gian thoáng mát, Josh mới cảm thấy mình có thể thở một hơi thật dài thoải mái. Khi Josh đang hít thở sâu thì chạm mắt ngay với Grayson, ngay lập tức biểu cảm của anh đanh lại, Grayson cười khổ nói

“Đừng cảnh giác như vậy, nực cười quá đó. Gặp em trai khó thật đấy”.

“Anh biết rõ lí do tại sao mà.”

Grayson có vẻ ngạc nhiên trước lời nói của Josh. Josh cau mày. Tại sao biểu cảm của người đàn ông đó lại có thể giả tạo được như vậy?

“Tôi hoàn toàn không biết đấy, cậu biết không? Mà tên cậu là gì nhỉ?”

Josh giả vờ không hiểu gì cả rồi nói.

“Ai cũng đều ghét việc bị ép buộc.”

“Ép buộc ư? Tôi? Là sao chứ?”

Josh không thể phân biệt được người đàn ông này đang đùa cợt hay là thực sự không biết nữa. Khi anh im lặng nhìn anh ta, Grayson vuốt cằm một cách nghiêm trọng và nghiêng đầu.

“Có khi nào cậu đang nói về điều đó không?”

Anh ta nói tiếp với Josh, với những lời lẽ mà bản thân nghĩ là như đúng rồi.

“Có phải là việc Chase luôn là con mồi khi chơi trốn tìm? Nhốt em ấy trong tủ để đồ quen với bóng tối? Thả em ấy rơi xuống từ ống khói để chứng minh rằng ở đó không tồn tại ông già Noel? Em ấy nói không muốn đi học nên đã đẩy ra trước xe bus của trường? Khi mới ra mắt, em ấy bị nhốt trong phòng thu 3 ngày để học diễn xuất và đóng phim cả ngày? Hay là…”

“Đợi, đợi chút. Chúa ơi, anh đang nói gì vậy? Anh đã làm những việc đó với Chase sao anh Miller? Và vẫn còn nữa ư?”

Josh mệt mỏi và chán ngấy với chuỗi quá khứ dài vô tận kia và ngắt lời, Grayson nhíu mày hỏi.

“Ừ, Sao vậy?”

Josh chỉ biết câm nín nhìn anh ta, Grayson nhăn mặt và thở dài.

“Không, thực sự là tôi không hiểu.”

Grayson tiếp tục nói.

“Rốt cuộc là tại sao lại như vậy? Chúng tôi thực sự đã cố gắng hết sức có thể rồi. Dù sao thì việc sử dụng Chase làm mồi nhử cũng chỉ là vì em ấy lúc nào cũng bị phát hiện và trở thành mồi hết nên thôi cứ vậy cho đỡ phiền. Ống khói cũng vậy, ông già Noel không có trên đời là sự thật nhưng em ấy cứ liên tục nói không phải thôi, sau đó tôi chỉ cần đẩy em ấy xuống để chứng minh điều đó là được. Tay bị gãy chứ cổ không sao mà nhỉ? Và còn nữa… À, phải rồi. Nếu không đi học thì phải có lý do chứ. Cậu có biết tôi đã vất vả thế nào khi cố tình đánh lạc hướng tài xế, lôi kẻ đang trốn tránh kia ra và đẩy nó để đến kịp lúc không? Cũng may là có Stacy giúp đỡ, chứ không suýt nữa là không thành rồi. Nhờ vậy mà tôi đã được nghỉ học hợp pháp trong 6 tháng, nhưng thằng nhóc đó không biết nói tiếng cảm ơn nữa, vậy luôn đó, mà phải rồi, nó chưa bao giờ nói cảm ơn tôi cả, thằng tệ bạc đó!”

Khi nhìn thấy Grayson đột nhiên nổi giận, Josh thực sự tò mò. ‘Rốt cuộc là phải cảm ơn anh chỗ quái nào vậy?’

Đột nhiên Josh có cảm giác như anh biết tất cả lý do tại sao Chase trở thành kẻ rối loạn nhân cách rồi, bất cứ ai bị dày vò như vậy thì cũng sẽ trở thành kẻ bất thường thôi.

Nhưng Grayson vẫn có vẻ không thể hiểu được, Josh cảm thấy nhức đầu mà nhìn anh ta rồi khoanh tay lại.

“Đó chẳng phải là ngược đãi sao?”

“Tại sao? Tôi đã thực sự giúp đỡ mà.”

Grayson phản ứng lại cứ như là thực sự không hiểu tiếng Anh ấy, Josh kiên nhẫn chỉ rõ.

“Nếu bản thân dằn vặt, thì đó chính là ngược đãi, và nếu điều đó gây ảnh hưởng đến quá trình trưởng thảnh, thì còn nghiêm trọng hơn cả thế nữa.”

Anh bình thản nói thêm.

“Anh có biết rằng cậu Miller vẫn đang phải đau khổ vì chuyện con chó không.”

Lần này anh nghĩ là anh ta sẽ hiểu, nhưng đó chỉ là mong muốn của Josh thôi.

“Tại sao chơi với chó lại xấu xa chứ?”

Vô cùng kinh ngạc, Grayson hỏi với vẻ mặt vô cùng ngây thơ đến mức không thể tin được.

“Nó không khác gì với việc làm tình với cái lỗ hay con cặc ưa thích chứ nhỉ.”

Josh không còn gì để nói nữa, phải đến lúc đó anh mới chấp nhận sự thật mà anh muốn phủ nhận một cách khó khăn.

Anh cứ ngỡ Chase Miller là một kẻ điên, nhưng hóa ra cậu ta là người bình thường nhất. Không, có lẽ là cậu ta không còn cách nào khác là phát điên cả.

Grayson vẫn đang nhìn Josh với khuôn mặt không thể hiểu được, vẻ mặt ấy của anh ta khiến Josh nhận ra vấn đề lớn nhất của người đàn ông này là gì.

Bản thân anh ta là hành động có thiện ý nên đương nhiên sẽ nghĩ rằng đó là hành động tốt đẹp rồi, mà không quan tâm đến ý muốn của đối phương. Rõ ràng là người đàn ông này không thể nào hiểu được là tại sao mình làm việc tốt mà đối phương lại chán ngấy và ghét bỏ mình đến thế.

“Chase đúng là một cậu chàng khó tính mà.”

Chỉ câu đó thôi Grayson đã tập hợp tất cả các câu trả lời lại với nhau, anh ta nghĩ rằng chỉ là Chase thật kỳ lạ, tính cách khó tính nên dù anh ta có làm gì cũng không chấp nhận cả. Josh cảm thấy tâm trạng phức tạp không thể diễn tả bằng lời.

“…vậy thì đi đi thôi.”

Cuộc đối thoại này có tiếp diễn cũng quá vô nghĩa, Josh chỉ để lại câu đó và quay đi, khi anh định hướng về phía buồng nghỉ thì anh nhòm lại anh ta.

Grayson vẫn còn đang ở đó, nhìn chằm chằm vào một nơi với nét mặt nghiêm trọng. Josh không thể biết liệu anh ta có đang nghĩ về Chase hay nghĩ điều gì khác, anh chỉ phớt lờ đi và bước đi. Nơi anh hướng đến là phòng ngủ.

*

*

Cộc cộc.

Sau khi gõ nhẹ cửa thì anh tự mở nó ra, dù sao thì cũng sẽ không có hồi đáp nên không cần lãng phí thời gian chờ đợi.

Đúng như dự đoán, Chase đang ngồi trên giường. Hình ảnh cậu ta không mặc áo sơ mi mà chôn mặt vào hai tay và cúi người xuống trông có vẻ đáng thương làm sao. Josh đóng cửa lại, bước tới gần và đưa tay về phía cậu ta. Tuy nhiên, ngay khi tay anh chạm vào vai cậu, Chase đã đẩy ra và bật ra sau.

“…Gì vậy?”

Khuôn mặt nhợt nhạt lọt vào tầm mắt anh, đôi mắt lung lay hoang mang chứa đựng nỗi sợ hãi tuyệt vọng. Josh đứng yên và chờ Chase lấy lại lý trí, đôi mắt cậu dần dần tối sầm lại, sau đó mới miễn cưỡng nhìn vào Josh. Phải đến lúc đó Josh mới mở miệng.

“Đi rồi, anh trai của cậu đã đi rồi.”

Chính xác là anh ta đã ra khỏi buồng nghỉ, anh nghĩ thầm, mà dù sao thì cũng sẽ không quay lại đâu. Chỉ với lời đó, Josh có thể cảm nhận được sự căng thẳng của Chase đã lắng xuống.

Đột nhiên anh nghĩ lại hình ảnh Chase ở độ tuổi tương tự như Pete hoặc lớn hơn một chút, bị rơi từ ống khói xuống làm gãy tay, rồi bị nhốt trong tủ đồ và khóc lóc vì sợ hãi.

Chase cúi gằm mặt cuộn mình lại, trông nhỏ bé vô cùng. Josh đưa tay ra và dừng lại giữa không trung, thay vì ôm lấy vai cậu ta, anh lại mở miệng nói

“Tôi có thể làm gì cho cậu, Chase? Nói cho tôi biết, tôi sẽ làm mọi thứ.”

Chase vẫn không trả lời, Josh nhìn xuống cậu ta đang run rẩy mà thở ra.

“Tôi giết anh ta nhé?”

Chase không kịp hiểu hết ý nghĩa lời nói đột ngột của Josh. Cậu ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Tuy nhiên Josh hoàn toàn không dao động và vẫn tiếp tục nói với tông giọng đều đều.

“Tôi có nên giết anh ta không? Bất cứ ai, nói tôi đi Chase. Grayson? Con chó của Grayson? Hay là giết hết tất cả những kẻ làm phiền cậu?”

Mắt của Chase dần dần mở to ra, đôi môi mín chặt không thể nói nên lời. Một lúc sau, cậu ta mới có thể nói thành tiếng

“Anh đã nói là mình không thể trở thành tội phạm được mà.”

Josh cười khổ trước trọng điểm hiển nhiên ấy.

“Đúng là tôi có nói vậy, nhưng mà…”

Anh thở dài một chút rồi nói thêm.

“Tôi sẽ thích nghi ở trong tù tốt hơn cậu.”

Josh thì thầm, nhẹ nhàng vuốt ve gò má Chase đang im lặng với đôi mắt đờ đẫn.

“Tôi nên giết ai?”

Chase mở miệng, đôi môi run rẩy mà khó thở, cậu ta phải khó khăn lắm mới thốt lên được.

“…tôi.”

Josh nhìn chằm chằm xuống cậu ta.

“Làm ơn, giết tôi đi.”

“Tôi không muốn sống như thế này nữa.” Chase thì thầm. Mỗi ngày trôi qua như sống trong ngục tối, luôn phải sợ hãi khôn nguoi. Thật lòng mà nói, cậu chán phải sống lắm rồi.

Có thể cậu sẽ lại mất ý thức vào một ngày nào đó và cuối cùng lại sẽ làm với một con chó.

Chỉ tưởng tượng điều đó thôi cậu ta đã muốn treo cổ mà chết đi cho xong.

“Anh đã bao giờ tự hỏi cảm giác đáng sợ như thế nào khi không nhớ mình đã ở đâu và đã làm những gì chưa?”

“…”

“Tôi biết.”

Một lần nữa, đôi mắt của Chase lại ngấn đầy nước mắt

“Tôi thậm chí còn không dám nghĩ đến.”

Ngay cả khi cậu phản kháng không muốn quan hệ tình dục với thứ cậu không muốn, cũng chẳng ai mảy may quan tâm. Grayson đã từng nói với Chase khi cậu nhìn thấy con chó và đã sợ hãi tột độ.

Sau này em sẽ không cần phải gấp rút tìm đối tượng nữa rồi, vì em có Alex rồi đó. Không nhất thiết phải làm với người mà mình không thích nữa.

Và anh ta đã nở một nụ cười thật tươi.

“Tốt quá ha Chase, chuyện này may mắn biết bao nhiêu há?”

Biểu cảm của anh ta ngày hôm đó, quần áo, cửa sổ phòng khách đang mở, gió thổi, mùi hương của cây tươi mát xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi hôi cơ thể của con chó, và đôi mắt của con chó giống Rottweiler đang hướng về phía cậu.

Chase có thể nhớ mọi thứ quá rõ ràng, giống như vừa mới ngày hôm qua thôi vậy.

Nước mắt vừa ngưng lại chực trào ra, cậu cắn môi để cố gắng kiềm chế nhưng nước mắt cứ thế tuôn rơi. Josh ôm chặt lấy vai cậu, lặng lẽ không nói một lời. Thế nhưng, một lần nữa nước mắt lại tuôn trào không ngơi.

Cho đến ngay cậu ấy vẫn luôn đơn độc một mình, tất cả những gì cậu có thể làm là cứ lặng lẽ thu mình trên một hòn đảo biệt lập, chờ đợi một ngày mình sẽ biến mất khỏi thế gian này.

Tất cả mọi người trên thế giới đều giống nhau, cuối cùng đều sẽ nhìn cậu ấy với một nét mặt kỳ lạ. Cậu không hiểu, khó xử, mỉm cười chua chát và mệt mỏi bước đi. Cậu cảm thấy mệt mỏi vì sự khó hiểu này và không muốn gì hơn nữa, chỉ muốn học để yên bản thân một mình.

Nhưng sự thật là cậu ấy đang chờ đợi, mong là sẽ có ai đó sẽ nhận ra bản thân cậu, nhận ra cậu đang bị tổn thương và cô đơn đến nhường nào, dang tay ra và đón nhận anh.

‘Làm ơn ai đó hãy hiểu lấy tôi.’

Josh ôm chặt lấy Chase đang vui trong ngực mình mà thút thít, anh thì thầm ở trên đầu cậu.

“Cậu không thể chết, chỉ cần có tôi ở đây, tôi sẽ bảo vệ cậu.”

Anh ấy vẫn nói một cách bình tĩnh.

“Nếu điều đó thực sự xảy ra, những ký ức đó sẽ không bao giờ quên được.”

“…”

“Tôi sẽ bảo vệ cậu để không ai có thể làm tổn thương cậu nữa.”

Chase từ từ ngước mắt lên, đôi mắt lấp lánh ướt sũng tỏa sáng rực rỡ hơn cả những vì sao trên bầu trời đêm.

“…Thật chứ?”

“Chase hỏi trong nức nở, hoàn toàn không có sự tự tin nào trong âm thanh của mình. Josh nhìn vào mắt anh ấy và cứng rắn trả lời.

“Tôi hứa.”

Josh mỉm cười nhẹ nhàng rồi đặt một nụ hôn lên trán cậu như cách anh làm cho Pete, Chase chớp mắt ngước nhìn lên anh. Josh đột nhiên cười tươi khi cẩn thận vuốt những sợi tóc dính trên mặt cậu.

“Quả nhiên cậu hợp với mái tóc vàng hơn.”

“…”

“Mong là buổi quay phim sẽ sớm kết thúc.”

Anh tự nói một mifh, nhưng những điều đó lại đi ngược lại với điều Chase mong muốn. Chuyện gì sẽ xảy ra sau khi quay xong?

‘Có khi nào sẽ đột ngột biến mất như lần trước không?’

Chase không thể hỏi thêm được nữa và ôm lấy eo Josh, anh để mặc cậu vùi đầu vào ngực mình.

“… Đừng bận tâm những nói nhảm nhí của anh trai cậu.”

Anh rời khỏi vòng tay khẽ run đang ôm chặt lấy eo mình, rồi đặt môi lên đầu và ôm chặt vai cậu. Chase không nói gì và nhắm mắt lại hít sâu mùi hương cơ thể của anh.

Không có mùi hương nào cả.

CHƯƠNG TRƯỚCMỤC LỤCCHƯƠNG SAU

4 thoughts on “Hôn tôi đi nếu anh có thể: Chương 11b

  1. Grayson thằng khốn nạnnnnnnnnnnnnnnnnn
    Thằng chết tiệt này!!!!!! Đi chết đi! Khỏi có novel hay cặp với Dane đi!
    Khi cuối cùng cái người đã luôn phải gồng mình để sống, kiệt quệ với chính bản thân tìm được bến đỗ, gia đình của mình để nghỉ ngơi, tỏ ra yếu đuối mà không phải ngại gì hết
    Ôi Chase yêu dấu, anh đã vất vả rồi, giờ hãy cùng Josh và Pete sống một đời hạnh phúc an nhàn

  2. Well tôi thấy việc nhân cách của Grayson có vặn vẹo hay Chase bị khủng bố tinh thần hầu hết bởi gia đình có vấn đề cả. Grayson có vẻ khá ngạc nhiên bởi những gì Josh nói, mong rằng Dane sẽ dần anh ra bã ra cải tạo lại bộ não của anh. Bởi vì đây là một thế giới ảo nên tôi mong tất cả mn đều có được hạnh phúc

Leave a Reply

Your email address will not be published.

error: Content is protected !!